Thực ra xã hội ngoài kia hiện nay đa phần là giả dối. Họ phục vụ nhau vì tiền nên mọi hành vi của họ không thể chạm được vào trái tim của khách hàng.

Tôi mặc quần đùi lang thang vào một ngân hàng gần nhà, và lúc tôi rút tiền cho vào đó vài trăm triệu vậy là các bạn nhân viên huy động vốn xinh đẹp trang điểm tươi tắn liền tiếp cận tôi để mời gửi gói tiết kiệm với lãi suất đi kèm thăm khám bệnh (nó là một hình thức bảo hiểm được nói khác đi). Tôi chẳng trách các bạn ấy, vì ai cũng có công việc của mình, nhưng các bạn ấy chẳng hề thật lòng mong muốn hạnh phúc cho gia đình tôi.

Tôi ngồi nghe miễn cưỡng theo phép lịch sự, dù các bạn rất tận tình nhưng sự tận tình đó là vì khoản % hoa hồng các bạn muốn nên mọi câu nói, hành vi đều đốc thúc dù ngọt ngào đến mấy thì trong đầu tôi vẫn chỉ văng vẳng âm thanh: “Anh đồng ý tham gia gói này đi để em được tiền”.

Đó là sự khác nhau trong tiếp cận bán hàng, tiền chỉ là hệ quả thôi mà, trái tim các bạn đâu hướng đến khách hàng thực sự đâu. Và không chỉ riêng tôi, tất cả mọi người đều có giác quan thứ 6 nó cho ta cảm nhận về hành vi của người đối diện chẳng hề thực sự quan tâm đến ta.

Mọi thứ là xáo rỗng trong từng câu nói, từng câu tư vấn…

Đi mua hàng hiếm khi gặp được người quan tâm khách hàng thực sự, mỗi lần gặp là tôi lại thấy thật hạnh phúc.

Tôi nhớ lại thời đi chụp ảnh cưới, tôi cùng vợ khá vất vả tìm mặt để gửi vàng. Chúng tôi không thiếu tiền nhưng chúng tôi muốn tìm một ai đó thực sự có tâm với bộ hình cưới của chúng tôi.

Tiến đến tất cả các thương hiệu được marketing đình đám thì ôi thôi cứ bước vào lại được tận hưởng cái cảm giác: Anh chị đăng kí gói ngay đi để em thu tiền vậy.

Sau bao lần chán nản thì cuối cùng cũng tìm đến được một nơi tôi thực sự ưng ý. Đó là một studio nhỏ chỉ với 2 thầy trò chụp ảnh. Tôi bước vào đến cái ghế ngồi cũng không có và mọi người đều ngồi dưới đất, và tôi cũng thoải mái với điều này.

Anh thợ chính chụp ảnh thì liếc nhìn vợ chồng tôi rồi bảo ngồi đấy nhé và quay đi tư vấn cho 1 cặp vợ chồng khác. Tôi ngồi chờ và khoảng vài phút sau anh ta đứng lên hỏi tôi một câu tôi rất thích:

Ê Béo, uống trà đá không Béo?

Tôi cười và từ chối do bị bất ngờ. Nhưng anh ta vẫn đi mua trà đá ngoài cửa vào cho mọi người ngồi uống.

Và sau đó tôi đã chọn chụp ảnh cùng studio của anh, vì tôi cảm nhận được anh yêu nhiếp ảnh, yêu vẻ đẹp và chẳng có câu chuyện nào đề cập đến tiền một cách hứng thú ở đây cho dù giá chụp của anh cũng không hề rẻ và tôi cũng chẳng quan tâm đến điều đó vì tôi khoái anh ta mất rồi.

Tôi chẳng biết các bạn có rút ra được bài học gì từ những điều tôi vừa kể nhưng tôi có thể bật mí cho bạn rằng nếu bạn là người tư duy tốt thì chỉ cần đọc qua câu chuyện này bạn có thể tìm ra được một con đường vô cùng thành công trong cuộc đời mình về cả cảm xúc, danh tiếng và tiền bạc. Khi bạn trói tim khách hàng thì tiền chỉ là hệ quả tất yếu, cần gì quan tâm đến nó.

Hãy biết yêu mọi người nếu không hãy học cách yêu và quan tâm bằng trái tim!

Trong một xã hội nhiều giả dối khi bạn biết yêu thương bạn sẽ là người chiến thắng.

Nguyễn Minh Ngọc​ ™