Mình muốn tâm sự cùng các bạn về công việc của mình.

Mình theo nghề đào tạo thực chất là một cái duyên vô cùng kì lạ. Đó là một tuổi trẻ đầy hoài bão, hiếu kì với thế giới bên ngoài.

Như các bạn đã biết, mình vốn là một kỹ sư Hoá Dầu trường Đại học BKHN. Mình đi thực tập và chợt thấy mình không muốn cuộc sống của một người kĩ sư, nghiêm ngặt và khuôn khổ. Mình có lối sống hướng ngoại và giao tiếp nhiều.

Đó cũng là cái nguyên nhân mình bắt đầu chuyển sang nghiên cứu về kinh tế. Mình tải các ebook về vừa đọc, vừa tải, mà đọc đến đâu đầu sáng rực đến đó. Mình sung sướng như một chú bé chăn trâu lạc vào trung tâm thương mại vậy. Mọi thứ thật quá thú vị và hấp dẫn.

Tốt nghiệp kĩ sư nhưng mình đi bán hàng rong, đi gia sư, mình nghe sách nói trên đường,… mình yêu tri thức từ sách. Nó giúp mình ngộ ra và hiểu được quá nhiều điều. Tưởng chừng cái năm 2013 mình tăng lượng kiến thức nhiều hơn cả 23 năm trước đó.

Và mình cũng biết nhiều người đọc sách, nhiều anh chị cũng đọc sách, cũng chính những cuốn sách mình đã đọc nhưng có một điều các anh chị nói đọc xong chẳng dùng được, lý thuyết quá. Mình thì lại dùng được rất nhiều. Mình ứng dụng vào bán hàng, giao tiếp, gia tăng mọi thứ trong cuộc sống.

Thời đó mình cũng chẳng hiểu sao mình dùng đc còn các anh chị ấy thì đọc nhiều nhưng cũng chỉ để nhắc lại là tên cuốn sách đó là gì, tác giả là ai, trích dẫn câu nói trong cuốn sách nào. Còn mình thì đọc cả hàng trăm cuốn nhưng lại chẳng đọc nổi đúng tên của tác giả, và cũng chẳng nhớ cụ thể cuốn nào của ai, đặc biệt là cũng chẳng trích dẫn được chính xác nội dung nào ở cuốn nào. Mình chỉ biết dùng thôi.

Mình cứ đọc, cái gì ko liên quan là mình quên luôn, cái gì mình đối chiếu thấy hay hay là mình ngẫm nghĩ về cuộc đời mình. Thế là dùng.

Đơn giản lắm.

Thời đó, nhiều người hỏi mình làm sao để đọc sách hiệu quả. Mình nói thật là mình không biết, mình không hiểu tại sao mình dùng rất hiệu quả. Cả bán hàng, marketing, định hướng cuộc sống của mình, xây dựng tầm nhìn,… cho đến một hôm…mình được biết quy trình học Văn – Tư – Tu bên Phật học do ngồi nói chuyện với cậu em Trần Dương​, Dương đi học khoá Chánh Kiến của thầy Trần Việt Quân (QuanDcnn TranViet​) và ngồi chia sẻ cùng mình.

Văn là gì? Đó là Văn Tuệ, là kiến thức của người khác, của sách, của bạn bè giảng giải, chia sẻ giúp mình hiểu.
Tư là gì? Đó là mang cái hiểu kia hiệu chỉnh lại cho phù hợp với cuộc sống, bối cảnh và nguồn lực của mình.
Tu là gì? Đó là làm cái điều mình đã ngộ sau phần Tư vừa rồi.

Nếu như đọc sách không mà không Tư thì đó mới chỉ là Văn, là kiến thức của người khác, bối cảnh của người khác.
Đọc xong, học xong là áp dụng luôn thì sẽ rơi vào nguy cơ hành động trên nguồn lực của người khác, tư duy và kiến thức người khác, bị dập khuôn máy móc.
Phần Tư duy quả thực rất quan trọng, giai đoạn mà quá nhiều người bỏ quên.

Với thời gian xây dựng và phát triển môn học Kiến Thức Nền thì mình đối chiếu lại thấy bạn nào có khả năng Tư duy, ngẫm và hiệu chỉnh phù hợp với bản thân đều đạt được những thành tựu sớm hơn. Rất nhiều bạn đã từng kinh doanh học xong nhận định rằng nếu ai đó đang kinh doanh rồi mà đi học Kiến Thức Nền thì cực kì hiệu quả và dễ dùng, mình ngẫm lại thì đã hiểu vì họ có sẵn trải nghiệm nên đôi khi kiến thức đi đến đâu họ hình dung luôn đến đó.

Mình đã trả lời được câu hỏi bấy lâu nay. Hoá ra trước giờ mình vô tình đã ứng dụng đúng quy trình học Văn – Tư – Tu này. Mình đọc sách xong mình ngẫm rất nhiều, mình rất thích hiệu chỉnh kiến thức về bối cảnh Việt Nam, phù hợp với con người Việt Nam để mình dùng.

Chúc các bạn sử dụng cách học hiệu quả này!

Kí tên: Nguyễn Minh Ngọc ™