CON ĐƯỜNG HỌC TẬP ĐỂ TRỞ THÀNH MỘT NHÀ KINH DOANH.

Xin chào các bạn, rất có duyên khi bạn đang đọc chia sẻ này của tôi, tôi đang viết nó vào một buổi chiều tối mà Hà Nội mới lên đèn.

Ai trong chúng ta cũng từng là một đứa trẻ, có người được cho là thông minh hơn, có người được cho là nghịch ngợm và phá phách, nhưng ngẫm lại rồi nhìn những người xung quanh tôi thấy, cái tuổi thơ cũng không thể quyết định chắc chắn rằng ai sẽ thành công sau này.

Có những người thời đi học rất chăm chỉ, ngoan ngoãn và luôn được mọi người khen ngợi nhưng sau này lại chẳng hề làm lên một sự nghiệp gì lớn lao, đôi khi chỉ là một người làm công với mức lương khá khiêm tốn.

Nhưng có những số phận cũng giống hệt như họ, cũng ngoan ngoãn luôn giành thành tích tốt trong các kì thi và sau này rất rạng danh với những vị trí trong tập đoàn lớn với mức thu nhập đáng mơ ước của nhiều người.

Có những người thời đi học rất nghịch ngợm, lười học, phá phách, bắt nạt người khác, trong mắt chúng ta họ là những đứa hư hỏng nhưng sau này có người trong số họ lại rất thành công, chín chắn, sự kiên trì và lì lợm cao khiến họ chinh phục hết đỉnh cao này đến đỉnh cao khác.

Và tất nhiên không thiếu những hình ảnh những bạn có tuổi thơ y hệt họ, lười học, chơi bời và rồi sau này đi làm công nhân, nhậu nhẹt, nghèo đói.

Vậy chẳng ai có thể khẳng định được tương lai của một người qua việc họ có thành tích thế nào thời đi học cả. Có quá nhiều tình huống minh chứng thực tế mà không có lý thuyết nào có thể bao quát được.

Tôi nghĩ rằng, cuộc đời ai và dù xuất phát điểm như thế nào thì có một lúc nào đó sẽ có một sự rẽ ngang, một biến cố hoặc một cơ duyên giúp cho họ định hình được một sự thành công cụ thể và khát khao theo đuổi nó đến cùng.

Tôi tin là có sự định hướng đúng sẽ giúp được bất kì ai đủ chín chắn sẽ tiến đến được thành công, thiếu đi sự định hướng hoặc định hướng sai lầm có thể khiến một chú hổ đầy sức mạnh lao thẳng vào tường. Sự định hướng là rất quan trọng khi BẠN ĐÃ SẴN SÀNG.

Tôi có một tư tưởng sống khác đa phần mọi người được định hướng, có thể là do môi trường từ bé gia đình tôi đã cho tôi tự quyết tất cả, và chọn cuộc sống theo cách của riêng mình nên tôi không bị ám nặng tư tưởng của xã hội chung:

Cái tư tưởng: Học giỏi => lấy điểm cao => Có bằng tốt nghiệp tốt => Đi xin việc lương cao => Có thu nhập tốt => Lấy vợ => Nuôi con => Mua nhà => Mua xe => Có dư tiền rồi kinh doanh thêm.

Tôi nghĩ rằng 90% chúng ta được định hướng là như vậy hoặc cho dù không định hướng thì tư duy này cũng intất n hằn trong đầu như một lối mòn không thể thoát ra.

Tôi đã từng học giỏi, tôi thừa nhận là như thế, có thể tôi được trời phú cho một bộ óc không đến nỗi tệ. Nhưng đến khi vào đại học thì chính thức tôi bắt đầu học dốt. Tôi chẳng hào hứng lắm với việc học, tôi chán học vô cùng nhưng vẫn cố, tất nhiên thời đó tôi vẫn cố học, nhưng học trong vô định.

Tôi thích đọc sách, hàng loạt thứ sách trời biển đủ thể loại, từ xã hội, con người, tâm lý học, kinh doanh, chiến lược, sách lược và giờ cả Phật học,… tôi thời đó đã nhận ra CUỘC ĐỜI KHÔNG PHẢI LÀ MỘT KHOẢNG THỜI GIAN CÓ SẮP ĐẶT, và không nhất thiết nó cứ phải theo cái lối mòn kia.

Mọi học thuyết đều hay nhưng cũng có mặt trái của nó. Ví dụ như người ta cố gắng lôi chỉ số năng suất lao động nước này so với nước kia rồi sau đó chê bai những nước có chỉ số thấp ví dụ như nước ta. Đúng là thế, đó là một điều rất đáng buồn khi nước ta chỉ số năng suất lao động thật thua kém, một thế hệ lười biếng và ham chơi, ham trà đá, ham chém gió vỉa hè.

Nhưng ở một góc độ khác của con người, tôi lại thấy vậy đi làm như người dân Nhật với tinh thần Nhật và cả đời hùng hục quên ăn quên ngủ, quên mọi thứ để làm việc có thực sự là một cuộc đời?

Bao nhiêu tranh luận trong tôi, tôi cần tìm ra một đáp án. Vậy đâu mới là một cuộc đời đáng để sống? Cái cuộc đời làm hùng hục để người ta khen ca tụng hay cuộc đời ham chơi, nghỉ ngơi sướng cho bản thân mình và chấp nhận một cuộc sống hơi thiếu thốn.

Quá khó cho một đầu óc còn trẻ để suy tư về cuộc đời, nhưng rồi thì tôi cũng phải thấy và công nhận một điều rằng, cuộc sống này cốt là sự cân bằng. Làm như một con trâu điều đó không có gì thực sự là đáng khen và ngồi chơi chém gió vỉa hè cũng không phải là gì đáng chê, cái cốt là chúng ta sống như thế nào?

Tôi không phải type những người làm quần quật cả đời và tối ngày với công việc để rồi mất đi cân bằng, tôi thích một cuộc sống có làm việc thoải mái, có nghỉ ngơi khi thích. Một cuộc sống như vậy thì chắc chắn hiệu suất sẽ không thể cao bằng việc tôi tập trung tối đa cho công việc, nhưng tôi chấp nhận điều đó. Chấp nhận sự tăng trưởng chậm hơn để cuộc sống cân bằng hơn.

Tôi không thích một sự nghiệp lừng lẫy và chẳng có thời gian để ngồi chém gió với mấy cậu em, chẳng có thời gian đi nói chuyện với bạn gái, chẳng có thời gian về nhà thăm bố mẹ, khi có gia đình chẳng có thời gian cho vợ, cho con. Với nhiều người thì việc đi đẩy xe mua hàng trong siêu thị cho vợ vào buổi sáng thứ 2 sẽ là điều rất khó có thể thực hiện được, còn với tôi thì nó thật là dễ dàng.

Tôi yêu cuộc sống của mình khi tôi cân bằng và dung hoà được các mặt trong cuộc sống.

Đọc đến đây, không biết bạn có chung suy nghĩ với tôi không? Nếu như bạn thấy rằng tôi không phải kiểu người bạn thích chơi cùng thì có lẽ bạn không cần đọc tiếp. Rất cảm ơn bạn đã dành thời gian từ nãy đến giờ để đọc chia sẻ này.

Nếu bạn thấy cuộc sống và cách suy nghĩ của tôi hợp với bạn thì tôi xin chia sẻ tiếp về chuyện chặng đường làm sao để cân bằng cuộc sống kiểu này.

Tất nhiên rồi, ai cũng từng ngây ngơ, từng chập chững bước ra xã hội thôi, kiến thức, hiểu biết, kinh nghiệm không tự nhiên mà có. Tôi rất thích một câu nói: Ông trời không sinh ra người đứng trên người, Ông trời không sinh ra người đứng dưới người. Tất cả, đều do sự học mà ra.

Tôi có mất 5 năm để cân bằng được cuộc sống như ngày hôm nay, có một chút danh tiếng, có một sự nghiệp, có một gia đình với cậu con trai kháu khỉnh. Tất cả mọi hình ảnh và chặng đường như mới ngày hôm qua diễn ra vậy. Không quên được những ngày tháng đeo tai nghe nghe sách khi đi trên đường, đêm nằm đọc sách đến khuya ngủ thiếp đi, lang thang từng con phố Hà Nội tìm kiếm đích đến công việc cho mình, những ngày tháng đưa người yêu đi chơi chẳng dám bước vào một quán cà phê nào vì…một phần là không có tiền.

Những ngày tháng vô định là điều tôi thấy gần như là hiển nhiên phải có, tôi không nghĩ ai đó ngay từ khi sinh ra đã biết rõ sứ mệnh và con đường cuộc đời mình. Tôi tin rằng trước khi THẤY thì chúng ta phải sống trong giai đoạn TÌM.

Nếu bạn quá mong khát vong sự THẤY và không tận hưởng thời gian mông lung, thời gian va vấp, thời gian khó khăn của TÌM thì đôi khi cũng hơi lãng phí một trải nghiệm đẹp. Vì đến ngày hôm nay tôi thấy rằng mọi câu chuyện hấp dẫn mà doanh nhân thành đạt kể lại đều thú vị ở thời kì họ đi TÌM chứ không phải thời kì họ đã THẤY.

Hôm nay tôi khá tâm trạng, và tôi viết ra những lời tâm sự này với mục đích mở lòng tìm kiếm người có chung tư tưởng với mình và tất nhiên cũng có một phần kinh doanh trong đó, đó là giới thiệu về chương trình đào tạo của tôi.

Có những bạn sẽ đóng ngay não lại và ỉ ôi, tôi tin là thế, họ có thể ngay lập tức quay sang và chỉ trích tôi cho dù tôi chưa hề cầm của họ 1 xu nào cả. Nhưng mong rằng họ có thể âm thầm rời đi và coi như chúng ta không nợ nhau gì hết.

Tôi sẽ chia sẻ lại cho các bạn một lộ trình phát triển, mà có thể tự học hoặc có thể theo học các chương trình đào tạo, miễn sao là bạn phải rõ ràng là ok.

Không biết còn bao nhiêu bạn đọc đến đây nhỉ? Hay bỏ cuộc hết rồi.

——————————

Các bạn sẵn sàng chưa? Mình gạch ngang chỗ này ra cho dễ nhìn nhé.

Theo mình, để có một cuộc sống thực sự quyết định 100% thời gian của chính mình thì chỉ có con đường làm CHỦ SỰ NGHIỆP RIÊNG. Mà làm chủ sự nghiệp riêng thì thực sự rất là khó, khó hơn đi làm thuê cho người khác rất rất nhiều lần.

Ví dụ cho các bạn hiểu nôm na so sánh với nấu ăn chẳng hạn.

Nếu đi làm thuê cho người khác thì giống như việc chúng ta nhận công việc rửa rau vậy, chỉ cần rửa hết số rau và rửa sạch là xong, tối về nhận lương đi ngủ ngon lành với chuyên môn rửa rau.

Còn nếu mà chúng ta LÀM KINH DOANH thì chúng ta nhận được hợp đồng nấu cỗ cho một đám cưới, chúng ta phải lo toàn một mọi thứ từ bát đĩa, vận chuyển, nguồn nguyên liệu, dọn dẹp, bày biện,… cực kì nhiều thứ.

Còn LÀM CHỦ SỰ NGHIỆP RIÊNG còn khoai nữa, đó là khi chúng ta tạo ra một quy trình hoạt động tự động hoàn toàn có người kiểm soát quy trình phục vụ cỗ đó mà không cần sự có mặt của chúng ta ở đó.

Bạn thấy đấy, để có được một chất lượng cuộc sống khác thì năng lực của chúng ta cũng phải khác.

Rõ ràng cuộc sống này không có việc nhàn hạ, việc nhàn hay khó là do năng lực của chúng ta.

Bạn còn muốn theo đuổi không?

Tôi bật mí với bạn rằng tôi mới chỉ dừng lại ở LÀM KINH DOANH thôi, vì tôi vẫn phải đi dạy học, nhưng tôi cũng có nhiều nguồn thu nhập khác từ việc uỷ thác kinh doanh cho đơn vị khác kinh doanh sản phẩm của tôi 100% nên ở một góc độ nào đó thì tôi được thấm nhuần cái cảm giác có HỆ THỐNG SINH TIỀN TỰ ĐỘNG là như nào.

Nó thực sự là một cảm giác thú vị mà nếu như bạn đọc những cuốn sách nước ngoài hay nói đó là: ĐA DẠNG HOÁ NGUỒN THU NHẬP.

Như vậy trước khi muốn LÀM CHỦ SỰ NGHIỆP RIÊNG thì thường phải trải qua TỰ KINH DOANH RIÊNG, hay còn gọi là TỰ LÀM THUÊ CHO CHÍNH MÌNH đó các bạn.

Đoạn này rõ ràng chưa các bạn?

Vậy thống nhất nhìn lại lộ trình mà chúng ta chọn phải là như này nhé:

18-23 tuổi: Nâng cao năng lực của bản thân.
23-26 tuổi: Học tự kinh doanh riêng.
26+ trở lên 50% thời gian học cách Rút chân khỏi hệ thống để LÀM CHỦ SỰ NGHIỆP RIÊNG.
26+ trở lên 50% chơi bời, nghỉ ngơi, dành thời gian cho gia đình, vợ con.

Sau đó lặp lại quy trình nếu muốn có thêm sự nghiệp kinh doanh mới.
Ví dụ:
30-32 tuổi: Nâng cao năng lực của bản thân trong một ngành mới.
32-35 tuổi: Học tự kinh doanh riêng trong ngành mới.
36+ trở lên 50% thời gian học cách Rút chân khỏi hệ thống để LÀM CHỦ SỰ NGHIỆP RIÊNG.
26+ trở lên 50% chơi bời, nghỉ ngơi, dành thời gian cho gia đình, vợ con. (Phần này giữ nguyên từ lúc 26+ tuổi nhé)

Đó là một ví dụ minh chứng cụ thể, tất nhiên mỗi bạn sẽ có độ tuổi khác nhau và tự ướm với khung tuổi của mình nếu bây giờ mới bắt đầu nhé.

Vậy để đi theo lộ trình này tốt nhất thì nên phát triển từng bước như nào?

——————————

Thêm cái dấu gạch ngang cho dễ nhìn nhé.

Tôi sẽ chia sẻ cho các bạn cụ thể như sau:

GIAI ĐOẠN 1 KHỞI ĐỘNG: Lời khuyên chân thành nhất là khuyên bạn nên đi làm nghề bán hàng. Muốn có cuộc sống của một doanh nhân mà không thích bán hàng thì thua bạn ạ.

Bạn có thể bán cái gì cũng được, miễn là bạn thấy đó là sự lựa chọn tối ưu nhất lúc đó, cứ bán đi đến khi nào có sự lựa chọn tối ưu hơn rồi tính.

Hãy đọc nhiều sách bán hàng, học cách tư duy bán hàng vì bộ môn này còn khổng lồ hơn gấp vạn lần nghiên cứu khoa học. Nó là một sự kết hợp hài hoà nhịp nhàng giữa hiểu biết cá nhân, tâm lý học, khả năng truyền đạt,…

HÃY HỌC CÁCH YÊU THÍCH TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI BÁN HÀNG.

HÃY HỌC CÁCH YÊU THÍCH ĐƯỢC PHỤC VỤ KHÁCH HÀNG.

HÃY YÊU CẢM GIÁC MỖI NGÀY THỨC DẬY ĐƯỢC ĐI BÁN HÀNG.

Bán hàng sẽ dạy cho bạn đủ thứ, từ việc kiềm chế cảm xúc, từ việc kiểm soát tinh thần, từ chán nản, từ hạnh phúc, từ vỡ oà trong sung sướng,…mọi thứ đều được tái hiện sinh động khi bạn làm nghề bán hàng.

HÃY BÁN HÀNG TỪ 1 ĐẾN 2 NĂM TRONG TÂM THẾ CỦA MỘT NGƯỜI HAM HỌC HỎI. Còn nếu mà bán chỉ để bán cho đủ 2 năm theo lời ông Ngọc chỉ thì bạn đã sống thêm 2 năm vô ích. Không có tâm thế học hỏi thì con người mãi vẫn chỉ là một người…không có từ nào để diễn tả. Dùng từ “hết thuốc” đi cho lẹ. Cái kiểu muốn thành công và não ko chịu nghĩ thì chẳng ai giúp đc.

GIAI ĐOẠN 2: Với trải nghiệm bán hàng đã có, tôi khuyên bạn nên học một chương trình mở rộng hiểu biết của bản thân về thế giới bên ngoài.
Đa phần mọi người đều không thể hiểu được cách mà thế giới ngoài kia họ vận động như nào về con người, về kinh doanh, về tiền bạc.

Những kết nối đó nhì nhằng và vô cùng rối rắm. Chúng ta đi kiếm tiền nhưng không hiểu vận động bản chất của tiền, chúng ta đi làm việc với con người với cả tỉ loại cảm xúc hỉ nộ ái ố nhưng lại không chịu hiểu con người. Chúng ta muốn kinh doanh nhưng chưa hiểu được hàng loạt cách logic mắt xích trong kinh doanh. Để rồi cuộc đời như chơi một ván cờ vô định không học luật chơi và tay cầm khư khư con Tốt nhấc lên rồi đặt xuống trong hên xui.

Tôi gọi kiến thức đó là Kiến Thức Nền, và tôi thấy mọi người đều thiếu kiến thức đó một cách nghiêm trọng, có người có một chút này, có người có một chút kia nhưng nó chỉ là một phần nhỏ của mảnh ghép mà không tạo nên cái nhìn tổng quan.

Tôi phục vụ các bạn môn học này, các bạn gõ Kiến Thức Nền vào Google là ra môn học của tôi.

Còn nếu như các bạn không muốn trả phí để học thì các bạn có thể nghiên cứu khoảng 200-300 cuốn sách đã lĩnh vực liên quan đến kinh doanh, tâm lý học con người, và tài chính để tự đúc kết cũng được nhé. Tôi thì cũng phải học từ tri thức thế giới để lại thôi chứ cũng không phải là ngồi nghĩ mà ra được. Tôi nghiên cứu và biết cách tổng hợp lại nó một cách logic như một người thợ ghép tranh tạo ra một tấm bản đồ rồi trao đi cho người học thôi.

Tiếp đến là các kiến thức của khởi nghiệp, tôi nhấn mạnh với bạn một điều là Khởi nghiệp khác Kinh Doanh.
Khởi nghiệp là giai đoạn đầu tiên thai nghén ra sản phẩm, một sản phẩm có tính ứng dụng, rõ ràng về tập khách hàng, bán khả thi và chứng minh được sự giữ chân khách hàng của mình, huy động vốn và các mảnh ghép nguồn lực để có thể chính thức tạo thành một doanh nghiệp.

Còn kinh doanh là công đoạn tối ưu và phát triển doanh nghiệp đó lên.

Nói đơn giản khởi nghiệp là giai đoạn đẻ ra một đứa con, còn kinh doanh là giai đoạn nuôi lớn đứa con đó.

Khởi nghiệp thành công là đưa được ra thị trường một dòng sản phẩm, dịch vụ có tính ứng dụng cao và được xã hội chấp nhận.

Kinh doanh thành công là bán được sản phẩm đó cho nhiều người, tạo ra doanh thu, lợi nhuận tốt.

Tôi nghĩ là đa phần mọi người đều không rạch ròi 2 giai đoạn này khiến cho nhiều người đi học kiến thức nuôi con mà không học kiến thức mang bầu.

Nếu bạn rõ ràng 2 giai đoạn này và học đúng nội dung, làm đúng giai đoạn thì học tới đâu áp dụng tới đó sẽ rất hiệu quả.

GIAI ĐOẠN 3: Sau khi học xong để thấu hiểu bối cảnh xã hội và bản thân thì bạn sẽ tiếp tục tiến đến một giai đoạn của TÌM và KIỂM CHỨNG mà mình đã nêu ở trên. Đây là lúc mà bạn sẽ quyết định chọn một lĩnh vực nào đó mà trong thời điểm đó bạn cho là tối ưu nhất với bạn để bắt tay vào nghiên cứu.

Bạn sẽ dành khoảng 1-2 năm để nghiên cứu kiến thức nền của ngành mà bạn khởi nghiệp, bạn muốn làm ẩm thực thì nghiên cứu về thị trường ẩm thực, bạn muốn làm về may mặc thì nghiên cứu về may mặc, bạn muốn làm về quà tặng thì nghiên cứu về quà tặng,… Nền tảng của cả ngành đó, ưu nhược điểm,…

Giai đoạn này bạn có thể đi làm thuê trong các doanh nghiệp trong ngành đó nếu như bạn không thể tiếp cận được những thông tin thật, ngoài ra thì các nguồn như sách báo, các thầy trong ngành đó sẽ là một căn cứ tuyệt vời giúp bạn tiết kiệm thời gian.

Khi nào bạn thực sự hiểu sâu và tương đối nhiều mối quan hệ trong ngành, trong lĩnh vực đó, có tầm ảnh hưởng cơ bản với một lượng khách hàng mà bạn quen thuộc thấu hiểu họ thì đây là một thời điểm khá tuyệt vời đã đến.

Với kiến thức đã có về ngành, tìm hiểu được những nhược điểm của ngành vẫn chưa được khắc phục, bằng yếu tố chuyên môn hoặc hiểu biết tìm ra con đường khắc phục đó thì bạn đã sẵn sàng cho một giai đoạn khởi nghiệp.

GIAI ĐOẠN 4: Giai đoạn này bạn nên học lại Kiến Thức Nền một lần nữa để hiểu sâu hơn các điều cần thiết phải biết cách làm bài bản, hoặc tự trang bị kiến thức trên và ứng dụng thực hành vào trong thực tế 2-3 năm thì bạn sẽ có một nền tảng kĩ năng khởi nghiệp tốt tuy nhiên đó chưa phải là điều đáng mừng. Mà gần như mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

Vì đó là lúc bạn đã chính thức đẻ ra một đứa con khởi nghiệp và bạn phải bước sang giai đoạn nuôi nó lớn.

Đến đây bạn cần học kiến thức về kinh doanh, hay còn gọi là các kiến thức để có thể nuôi con, các kiến thức về nhân sự chuyên sâu, các kiến thức về nhân sự, về tài chính, kiến thức ở quy mô doanh nghiệp tăng dần từ doanh nghiệp nhỏ, lên doanh nghiệp vừa và doanh nghiệp lớn. Mỗi giai đoạn là những kiến thức hoàn toàn khác nhau.

Đời doanh nhân là đời học không ngừng nghỉ và hoàn thiện bản thân bạn ạ.

Cũng chính vì sự học nó như vậy nên nhiều người chỉ thích khởi nghiệp chứ không thích kinh doanh, họ đẻ ra các dự án rồi sau đó bán nó đi để người khác giỏi kinh doanh mua về. Giống việc đẻ ra con rồi bán con cho người khác nuôi vậy.

Chuyên ngành khởi nghiệp là chuyên ngành đẻ con, chuyên ngành kinh doanh là chuyên ngành nuôi con.

Nhiều người bước vào 1 doanh nghiệp làm thuê quan sát rồi cứ tưởng khởi nghiệp là như thế rồi bước ra bắt tay khởi nghiệp teo luôn vì khởi nghiệp nó là một giai đoạn khác mà người làm kinh doanh chưa chắc đã biết làm.

Và tất nhiên người giỏi khởi nghiệp thì chưa chắc đã giỏi kinh doanh.

Như vậy khi đến được với giai đoạn kinh doanh này thì các bạn bắt đầu tìm cách rút chân và tự động hoá cái doanh nghiệp của mình để có thể cân bằng lại cuộc sống.

Nếu bạn nào làm được đến đây mà độ tuổi tầm từ 26 đến 30 thì coi như tuổi trẻ được hưởng tý lộc, còn nhiều người không biết làm bài bản nên đến 60 tuổi vẫn quấn tít thò lò vào cái mớ bòng bong này không ra được.

Và tất nhiên mình là người đào tạo nên mình làm được điều này, mình là người kinh doanh tri thức và mình mở học viện ra kinh doanh, vậy nên mọi kiến thức mình đều phải áp dụng cả. Mình tối ưu quy trình bằng công nghệ thì khỏi phải nói, hệ thống marketing tự động khỏi phải bàn, nhàn vô cùng.

Đấy, đại loại là 1 vòng chu trình là như thế, tôi viết vừa chia sẻ mong cho các bạn có thể định hình cuộc đời doanh nhân muốn theo đuổi và đạt được một cuộc sống tự do và cân bằng thì sẽ trả giá như nào và bạn có muốn trả giá hay ko?

Chứ còn học một chút trên trường đại học đã kêu oai oái rồi nhìn cuộc đời doanh nhân nhiều tiền bên ngoài ngưỡng mộ và thèm muốn nhưng lại không chịu đánh đổi gia tăng năng lực thì thôi ngủ tiếp đi cho giấc mơ nó trọn vẹn, dậy làm gì vận động nhiều tốn ô xi của trái đất.

Nhớ nhé, nếu thực sự tin tưởng mình ko lăn tăn thì gõ môn Kiến Thức Nền vào Google rồi tìm hiểu, không phải tự nhiên mà mình viết được ra tần này cái, không hiểu làm sao làm được. Học phí đang rẻ nhanh tay lên. He he.

Nguyễn Minh Ngọc ™