Tôi muốn nói điều này với những bạn đang đi buôn manh mún và nhỏ lẻ, bạn muốn biến từ “đi buôn” thành “kinh doanh” thì đọc nhé.

Tôi sẽ phân biệt những thứ để trả lời câu hỏi: “Giá trị của bạn là gì với khách hàng?”
Và trả lời câu hỏi: “Tại sao khách hàng nên mua hàng của bạn?”

Tôi thấy rằng nhiều bạn sinh viên hoặc mới nghĩ tới “kinh doanh” là họ nghĩ ngay đến đi buôn mặt hàng gì đó và gọi đó là kinh doanh.

Câu chuyện dùng sức mình đi lấy hàng ở một nơi thấp đến bán ở một nơi cao hơn đó là công việc đi buôn chứ không phải kinh doanh, theo cách định nghĩa của tôi là vậy.

Vì ở đây “giá trị chung” bạn mang lại cho khách hàng đó là rút ngắn khoảng cách mua hàng, và bỏ vốn mua sỉ để được giá ưu đãi. Đáng lẽ ra khách phải đến tận TQ để mua và mua nhiều thì mới có giá đó. Thì nay sống ở VN muốn mua thì trả 1 chút tiền công cho người buôn.

Giá trị chung là Vốn và Khoảng Cách địa lý.

Như vậy đi buôn nhỏ lẻ này chỉ cần có vốn và có nguồn hàng là có thể thực hiện được. Và hiện nay nguồn hàng thì không thiếu và quá dễ tìm nên người người nhà nhà có thể đi buôn dẫn đến cạnh tranh cao và bắt buộc cạnh tranh bằng giá nếu chung sản phẩm. Các tình trạng cướp khách diễn ra quá đơn giản khi có đơn vị bỏ tiền chạy mkt thì chi phí đội lên, giá bán cao hơn và ko thể đua với đơn vị cướp khách.

Đi buôn vậy không bền được.

Còn nếu gọi là kinh doanh thì họ phải xây được một hệ thống bài bản, và cái người khởi nghiệp là làm ra một hệ thống chứ không phải người đi buôn. Cái hệ thống có quy trình bài bản và tự động tất cả các khâu và muốn bền thì phải buôn hàng chính hãng. Còn nếu buôn hàng thời vụ hay còn gọi là rác thì đó là cách trồng nhiều cây ngô chứ không trồng một cây cổ thụ. Mỗi người mỗi cách nghĩ nhưng trồng ngô mãi mệt lắm.

Người làm kinh doanh thì phải làm ra được một thương hiệu định vị rõ ràng, cam kết được chất lượng và sàng lọc kỹ các sản phẩm.

Và từ đó họ ra một thứ gọi là “giá trị riêng 1” đó là cái công sàng lọc và kiểm định hàng hoá chuẩn. Giá trị riêng này mang lại sự an toàn và an tâm cho khách hàng. Kiểm định càng kỹ càng giỏi thì giá trị riêng càng lớn.

Nếu cùng sản phẩm và cùng khả năng kiểm định hàng chuẩn rồi thì so đến “giá trị riêng thứ 2” đó là chính sách bán hàng, chăm sóc khách hàng hay còn gọi là “yếu tố con người”. Riêng với cái giá trị này thì không thể giống nhau được, vì mỗi người mỗi khác nhau về sự nhiệt tình, hài hước, đồng cảm,…

Một hệ thống “đi buôn hàng chính hãng + làm thương hiệu riêng + sàng lọc kĩ sp đầu vào + hệ thống vận hành đội ngũ con người phù hợp và có văn hoá bán hàng riêng” thì mới được gọi là kinh doanh. Theo định nghĩa của mình thôi nhé, khỏi bắt bẻ.

Viết thì viết vậy thôi chứ tôi muốn bạn làm ra sản phẩm mang thương hiệu riêng của bạn vì xét cho cùng cái giá trị về “khoảng cách” và “vốn mua sỉ” ngày càng mất đi giá trị do ngành ship toàn cầu sẽ bùng nổ, và khi các doanh nghiệp có thể bán hàng trực tiếp đến tay người tiêu dùng thì ngành đi buôn sẽ mất dần vị thế.

Vừa mất vị thế, vừa có giá trị mà quá nhiều người có “vốn + nguồn hàng” thì cung dư thừa, dẫn đến lợi nhuận sẽ giảm mạnh về sau. Lợi nhuận dựa trên giá trị mà. Giá trị bạn thấp và nhiều người có thì lợi nhuận sao cao được.

Xu hướng thế giới bùng nổ ngành ship, amazon đang đi nhanh với công nghệ ship bằng thiết bị bay và lên ngôi sẽ là những đơn vị sản xuất đưa thẳng hàng đến chủ thể tiêu dùng với giá gốc không cần qua đơn vị thương mại trung gian nữa.

Vậy nên nếu nghĩ về lâu về dài thì bạn nên chọn chủ thể sản xuất và xây dựng thương hiệu uy tín ngay từ bây giờ đi. Còn đi buôn thời vụ và chộp giựt mãi thì chẳng đến đâu đâu. Trồng ngô thì dễ nhưng ngô ra có 1 bắp lại phải trồng cây khác. Giờ trồng cây cổ thụ lớn tuy lâu nhưng sau này vừa cho quả vừa cho bóng mát.

Làm ra một sản phẩm mang thương hiệu của bạn rồi sau này kinh doanh nó thì tôi gọi là Khởi nghiệp.

Nguyễn Minh Ngọc ™