Jack ma khuyên bạn khởi nghiệp tuổi 30.
Nguyễn Minh Ngọc khuyên bạn khởi nghiệp tuổi 23.
Vì đơn giản thằng nào cũng cho là mình đúng và mình sao khuyên người ta vậy.

Những người đi làm thuê sẽ khuyên người khác đi làm thuê đã rồi có vốn có kinh nghiệm rồi làm gì thì làm. Thường thì là đi làm thuê mãi mãi cho đến khi có 1 “biến cố đủ đau” để thoát được sự cám dỗ của “đồng lương cuối tháng”.

Giảng viên sẽ khuyên bạn học cao và cao lên nữa, tốt nhất là học kịch tông hết chữ thì thôi. Học văn bằng hết nửa đời người rồi cũng đi làm thuê cho trường nào đó và phấn đấu thăng tiến càng lên cao càng bận rộn đến hết thời gian cho bản thân mình.

Và xét cho cùng thì nghe ai và làm theo ai cũng đúng nếu mục đích cuối cùng của bạn là điều mà người khuyên bạn cũng hướng tới.

Xã hội phong phú là nhờ vậy chứ nếu có một thứ gọi là đúng nhất trong tất cả thì có mà khủng hoảng thừa – thiếu tùm lum.

Tôi thì làm nghĩa vụ của tôi, tôi khuyên mọi người theo con đường khởi nghiệp của tôi vì tôi cho là tôi đúng. Ai tin tôi thì đọc tiếp còn không chung đích đến cuộc đời thì đọc đến đây ok rồi.

Phần này viết riêng cho các bạn xác định khởi nghiệp sớm, lý thuyết riêng của chúng ta đây:

Anh em à, muốn khởi nghiệp sớm thì từ 18 đến 23 tuổi đã phải định hình rõ về khái niệm DÀI HẠN và NGẮN HẠN của cuộc đời.

DÀI HẠN chính là thứ không mang lợi ích trước mắt nhưng lại mang lợi ích trong tương lai.

NGẮN HẠN thì thấy ngay lợi ích trước mắt và không mang lợi ích cho tương lai.

Tôi vẫn lấy ví dụ về công việc lái đò và công việc xây một cây cầu.

Nếu cứ lái đò thì có tiền ngay trong ngày nhưng ngừng lái là hết tiền.
Xây một cây cầu thì rất tốn thời gian hơn nhưng khi xây xong thì lại có thể xây trạm thu phí.

Cái tuổi 18-23 là tuổi vô cùng mông lung và phân vân. Không khác gì đứng trước hàng trăm môn phái không biết nên nghe theo và gia nhập môn phái nào.

Do nhu cầu nguồn lao động cao nên xu thế môn phái dành 100% thời gian cho lái đò có tỷ lệ được chiêu sinh cao hơn vì dù sao kỹ năng lái đò dễ hơn. Con người ta thích cái dễ.

Còn môn phái dành 100% thời gian xây cầu thì đều phải có nền tảng vững chắc của gia đình. Không lo chết đói, gia đình nuôi và không quan tâm cái thứ sĩ diện hão. Họ sướng và có lợi thế nên xây cầu nhanh. Cho dù xây cầu không hề đơn giản các bạn nhé, nguyên liệu, nhân công, bản vẽ,… chứ không đơn giản như chèo thuyền.

Môn phái tôi khuyên bạn đây vì nó là môn phái tôi đã chọn. Tôi dùng 50% thời gian đi trở đò kiếm sống, chỉ đủ sống thôi chẳng có đồng nào mà quần áo rồi biếu bố biếu mẹ như môn phái trở đò fulltime đâu.
Rồi 50% thời gian tôi đi bê từng viên gạch, học cách xây ra một cây cầu.

6/2014 tôi vẫn đi làm gia sư và trông xe buổi tối để giải quyết thu nhập ngắn hạn, đồng thời hình thành dần lên cây cầu của mình. Và khi cây cầu đã hình thành thì tôi bắt đầu ngừng công việc trở đò tử thời điểm đó.

2/2014 cô tôi cho tôi mượn một phòng 20m2 để khởi nghiệp đặt móng cây cầu đầu tiên. Đó là cái cảm giác thật hạnh phúc.

9/2015 tôi đã tự bứt lên và có văn phòng riêng 120m2 của mình.

9/2016 thì tôi đã có học viện mini 320m2 và cây cầu ngày càng rộng, vững chắc và đưa được nhiều khách hàng qua sông hơn.

Ở cái tuổi 18-23 một quyết định bước vào cửa môn phái nào thôi nhưng gần như nó sẽ gắn chặt với cuộc đời chúng ta.

Trong con người chúng ta sẽ đấu tranh rất khốc liệt. Vì nó có 2 gã đang đánh nhau trong đó thằng ngắn hạn và thằng dài hạn luôn bất đồng. Thằng nào cũng nhoi lên mà không biết bắt tay hợp tác để phân bổ cho hợp lý.

Thằng ngắn hạn chỉ nhìn vào thu nhập cuối tháng rồi hưởng thụ và sang tháng sau lại thế còn thằng dài hạn thì nhìn về tương lai sẽ có một hệ thống tạo ra tiền một cách thông minh.

Giờ phải chọn và đời thằng nào thằng ấy chọn.

Nguyễn Minh Ngọc ™