Ở Việt Nam, ai cũng thích NÊU VẤN ĐỀ.

Đất nước mình thế này, đất nước mình thế nọ.

Mọi người thể hiện mình bằng việc NÊU VẤN ĐỀ.

Người lớn NÊU VẤN ĐỀ.

Thanh niên NÊU VẤN ĐỀ.

Học sinh học đòi theo cũng NÊU VẤN ĐỀ.

NÊU ĐI RỒI NÊU LẠI.

Nêu nhiều đến nỗi một đứa trẻ chưa từng đi làm thủ tục hành chính, chưa từng đi xin việc, đại khái là nó chưa trực tiếp làm hay thấy gì cả cũng há miệng bô bô thể hiện mình bằng việc: NÊU VẤN ĐỀ.

Các bạn ơi, vấn đề là để giải quyết chứ không phải để NÊU.

Nếu chúng ta có phương án thì hãy ngay lập tức trình bày ra. Phương án hay và hợp lý thì ai chẳng mong muốn.

Còn nếu chúng ta không có phương án gì để giải quyết thì nên tập trung công việc hiện tại và sống sao cho tốt trước.

Vì NÊU VẤN ĐỀ hoài khiến cho người người tiêu cực, nhà nhà tiêu cực. Một thói quen làm khổ chính bản thân mình đồng thời gây hệ luỵ kéo hết tinh thần giới trẻ đi xuống.

Thanh niên là trụ cột tương lai. Họ sống trong tiêu cực thì mọi thứ sẽ ra sao? Họ còn tinh thần sáng tạo cống hiến và kiến tạo của cải vật chất nữa hay không?

Tinh thần là xăng, dù thanh niên ta là chiếc xe tốt đến mấy mà thiếu xăng cũng bỏ đi.

Cơ thể khoẻ mạnh là sự tổng hoà của mọi tế bào. Xã hội phồn thịnh là sự tổng hoà từ mỗi con người, mỗi gia đình.

Miền trung lũ lụt, trẻ em vùng cao nghèo đói, Việt nam chưa làm đc cái kim, chưa làm được nhiều thứ. Tôi biết, tôi không mù, tôi không điếc. Nhưng tôi lại đứng đấy và NÊU thì để làm gì?

Tôi nghiên cứu rất sâu về khởi nghiệp là vì thế. TÔI HÀNH ĐỘNG ĐỂ GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ.

Thôi dẹp hết tư tưởng tiêu cực đi các bạn, bắt tay vào làm, nghiên cứu, tự tay giải quyết từng vấn đề đi. Một mình tôi chẳng làm nên gì cả, tôi cần các bạn.

Xin đừng NÊU nữa.

Ký tên: Nguyễn Minh Ngọc ™