CỨU LẤY TỤI HỌC SINH

Hôm nay Nguyễn Minh Ngọc sẽ làm Chí Phèo 1 lần để nói về vấn đề giáo dục, vì sắp đến kì thi Đại Học rồi, tôi không nói ra tôi không an lòng.

Chí Phèo chửi cả làng Vũ Đại không chừa ai hết.

Cả cái xã hội này ngu như bò. Thằng nào cũng cho mình là nạn nhân và dồn hết trách nhiệm cho thằng khác. Dồn quay vòng từ thằng đi học đến thằng dạy đến cả thằng quản lý, cuối cùng vấn đề giáo dục ngày càng bế tắc. Mấy ngày nay thằng Chí Phèo này nghiên cứu lại một số nội dung thì thấy vấn đề nghiêm trọng lắm rồi. Không giải quyết nhanh thì đất nước nguy mất nên phải nói.

Phần I: Chia tầng kinh tế.
Đầu tiên theo Chí Phèo chia tầng kinh tế Việt Nam theo nấc thang ra thì đa phần lượng giao thương và trao đổi hàng hoá, dịch vụ ở tầng quy mô thô sơ và nhỏ.

Vậy nên cái cầu nguồn lao động thực sự là tầng Trung Cấp – Dạy Nghề là tầng đầu tiên. Cần nguồn có tay nghề khéo và giỏi. Nền kinh tế bao gồm 3 chủ thể chính là Sản Xuất – Thương Mại – Tiêu Dùng. Thì đội này chính là nguồn nhân lực Sản Xuất vô cùng quan trọng. Đội này không có mà toàn mọc ra đội Thương Mại thì chẳng phải nhập hàng Trung Quốc về mà bán là đúng rồi.

Tiếp đến là tầng thứ 2: các công ty tầm trung thì theo nghiên cứu về trình độ học thì chỉ cần lý thuyết cấp Cao Đẳng, máy tính thông thạo tý, biết tý tiếng Anh. Học 3 năm ra thực hành là sát với thực tế. Học đại học phí thêm 2 năm và chương trình không hề cần thiết.

Tầng thứ 3: Cử Nhân Kinh Tế, Kỹ sư học Đại Học thì đối tượng này phải định hướng theo con đường phân tích và nghiên cứu. Kiến thức này dùng để nghiên cứu hành vi, tổ hợp, xác suất,…loại này làm báo cáo, chiến lược thì mới cần những kiến thức cỡ Đại Học giảng dạy.

3 tầng rõ rệt như thế và giả sử xã hội giờ có 10 thằng thì trừ 1 thằng không học đi khởi nghiệp ra thì cần 6 thằng tay nghề cao (Trung Cấp – Dạy Nghề) – 2 thằng văn phòng máy tính (Cao Đẳng) – 1 thằng nghiên cứu phân tích (Đại Học) là ok tuyệt vời. Nhưng cái ngu của tư tưởng xã hội nó lại đẩy cho đến 8 thằng chui hết mẹ nó vào chỗ đại học thì bảo sao thất nghiệp hàng loạt.

Cái thì cung thừa, cái thì cung thiếu. Nhà tuyển dụng tìm mãi không được người. Cái thằng đại học giỏi làm nghiên cứu giờ vứt vào môi trường cần khéo tay khéo chân thì khác nào kiến thức bằng không. Rồi lại hỏi tại sao nó học đại học mà kém. Không phải nó kém mà đơn giản là nó được học để làm cái khác.

Ví dụ về kỹ năng và kiến thức: như kế toán làm 50 năm mà giờ đi làm Sale thì cũng là 0 năm kinh nghiệm chứ sao.

Phần II: Các đối tượng liên quan

Trách nhiệm và cái ngu không phải của riêng ai mà là của tất cả. Thế nên vuốt mặt mà nhận ngu đi. Tôi so sánh với bò là vì cái tội bị sĩ diện cá nhân dắt mũi đi mà chẳng hiểu mẹ gì cả. Mỗi thằng 1 lỗi, đừng cãi nữa, cúi xuống mà nhìn cuộc đời mình đi.

Đối tượng 1: Đầu tiên là chửi thằng đi học: cái tội lớn nhất của thằng đi học là tội sĩ diện. Trong đầu chỉ nghĩ đến phải vào Đại học lớn cho oai chứ cũng đếch biết vào đấy sau này mục đích làm gì. Thằng nào học Cao Đẳng, Học Nghề thì y rằng là bị coi thường là dốt. Tư tưởng này từ phụ huynh đến học sinh rồi đến các thầy cô các trường cấp 3. Học là để phục vụ mục đích sau ra trường chứ học để oai hả?

Mọi người phải định hình lại cụ thể chức năng như sau: Học Nghề, Cao Đẳng, Đại Học nó giống như là Học Bơi, Học Trèo và Học Bay. Thằng nào thấy phù hợp cái nào thì học cái đó, làm gì có chuyện đem so sánh thằng Học Bay là giỏi hơn thằng học Trèo và giỏi hơn thằng Học Bơi. Vớ va vớ vẩn. Nhận định cổ hủ và sai lầm kéo tiếp sai lầm.

Nếu xác định mình khéo tay, khéo chân thì học nghề, làm khâu sản xuất. Khéo tay, tháo vát thì sản phẩm chất lượng thì có giàu có, của vứt đi không hết chứ còn gì nữa.

Nếu xác định thích ngồi máy tính làm văn phòng, xử lý bằng máy tính, chịu khó luyện tập tý công nghệ thì học Cao Đẳng và thêm vài chứng chỉ tin học và tiếng Anh thế là đi làm ngon lành chứ có gì đâu mà phải ham hố Đại Học làm cái đếch gì?

Nếu xác định mình thích nghiên cứu, tính toán, phân tích thì mới nên đi học đại học. Thằng chủ nó vứt cho 400 trang số liệu khảo sát thì cỡ bọn này mới tính được. Nhưng vứt ra đường tụi này chết đét nếu chỉ có kiến thức trong trường.

Mỗi thằng mỗi việc khác nhau, tại sao phải liên thông với cả liên theo lên trên làm cái gì?

Đối tượng 2: Tiếp đến là chửi phía các trường.

Trước hết, đứng về góc độ nhà kinh doanh, tôi thông cảm cho các trường vì bản chất đào tạo hiện nay là thương mại hoá. Vậy nên “thượng đế” đòi học đại học nhiều nên phía các trường tranh nhau triển khai nâng cấp phục vụ đại học.

Các ông làm thế là đúng nguyên tắc kinh doanh lợi nhuận nhưng bất chấp hậu quả dư thừa. Cái này là cái đáng chửi nhất. Vì tôi biết phía quản trị các trường không có lý gì không hiểu việc phân tầng nguồn lao động và tầng kiến thức phù hợp với hiện trạng nền kinh tế. Các ông chỉ biết thoả mãn khách hàng là sinh viên và phụ huynh đảm bảo lợi nhuận để cái xã hội dư thừa cả đống rồi có chỗ mói không ra người. Cả cái xã hội đều học bay thì lấy đâu ra thằng Bơi và thằng Trèo cây?

Cái thứ 2 là có giữ được chất lượng giảng dạy của Cao Đẳng và Học Nghề hay chưa? Hay là cũng tư tưởng chăm chăm Đại Học mới là nhất?

Cái thứ 3, cuộc đời nó khổ nhất cái khoản tư vấn và định hướng. Người tư vấn và định hướng có tầm ảnh hưởng mạnh nhất là giảng viên và vốn đời con người ta tư vấn thì đa phần là định hướng đúng theo con đường mà họ đã chọn vì họ cho rằng họ là đúng nhất. Họ học cao lên họ cũng định hướng cho sinh viên như thế, thế là cả lũ sinh viên bị định hướng học nữa và học mãi lên đến giáo sĩ thì thôi. Rồi để làm gì?

Đối tượng thứ 3: Tiếp đến là cấp chức năng, cấp chức năng phụ trách giáo dục không biết là nhớ được vai trò của mình là gì hay không?
Xin hãy nhớ một điều, người dân đóng thuế để thuê các ông làm công tác định hướng giáo dục và phân bổ nguồn lao động cho hợp lý. Đằng này tôi thấy nguyên việc cấp phép quá nhiều trường Đại Học vô tội vạ đã là một định hướng làm sai lệch nghiêm trọng nguồn nhân lực. Nguồn nhân lực có thể nghiên cứu và phân tích ra lò quá nhiều còn nguồn kỹ thuật lành nghề thì thiếu trầm trọng.
Tôi biết các đồng chí là những người vận hành rất khó khăn nhưng các đồng chí xem xét lại ngay lập tức nhiệm vụ của các đồng chí, vì các đồng chí đi chệch đường ray rồi.

Đối tượng thứ 4: Doanh nghiệp và nhà tuyển dụng.
Theo bối cảnh định hình nguồn lao động có quá nhiều Đại Học đâm ra các nhà tuyển dụng nào cần người “Phân Tích và Nghiên Cứu” thì tha hồ chọn vì cung quá nhiều, nó dẫn đến tăng thêm hàng loạt các tiêu chí để lọc ứng viên.

Thời gian vài năm trước, các doanh nghiệp khác cũng hùa theo và biết rằng tuyển dụng hiện tại không hề cần đến cỡ kiến thức Đại Học cũng cố gắng đưa cái tiêu chí Đại Học vào làm cho tâm tư nguồn lao động càng bị rối và phải cố có bằng Đại Học. Khiến cho lệch hẳn và nguồn lao động. Nhưng một thời gian sau các doanh nghiệp bắt đầu nhận ra là đứa Biết Bay thì kỹ năng Trèo Cây của nó là không có và phải đào tạo lại cho nên Doanh nghiệp cũng ớn luôn đội Đại Học. Đây chính là nguyên nhân mà mọi người gọi đó là Lý thuyết Suông. Mang kiến thức Bay đi nói ở cuộc đua Trèo cây thì ắt bị coi là Suông.

Hiện nay thì đa phần tuyển dụng đều không thiết tha gì những bằng Đại Học nữa vì nó vô tác dụng trong lĩnh vực của họ. Và bắt đầu có yếu tố mang về tự đào tạo. Nói thế thì vứt mẹ cái chỗ dạy nghề đi chứ còn làm gì nữa.

Kết quả: Doanh nghiệp thiếu nguồn lao động đảm bảo, dư thừa hàng loạt các ông bà có khả năng nghiên cứu và phân tích, phụ huynh thì phải có bằng đại học của con để giữ thể diện, trường đại học thì mở ra toé tung vì thị trường có cầu quá cao, cán bộ ngành đào tạo thì cuốn vào vòng xoáy rồi toàn đi lo mấy cái việc thi cử với chỉnh sửa nội dung vớ va vớ vẩn. Cái cần làm thì không làm.

Phần III: Đại cải cách hoặc đừng bao giờ cải cách.

Để chấm dứt việc này, định hình lại thì phải có một cuộc họp 4 bên để thống nhất rõ ràng và phân công trách nhiệm cụ thể như sau:

Đối tượng 1: Phía học sinh – phụ huynh

Định hướng lại bản thân xem sở trường cá nhân thiên hướng các công việc khéo tay hay thích làm việc với máy móc công nghệ, hay muốn làm nghiên cứu phân tích? Để từ đó chọn nơi học cho phù hợp.

Loại bỏ tư tưởng Đại Học > Cao Đẳng > Dạy Nghề. Lập cơ chế định hướng ngang hàng: Học Nghề = Cao Đẳng = Đại Học.

Thời gian học khác nhau vì “tính chất công việc” chứ không phải là so đo về trình độ, học dài hay học ngắn. Loại bỏ ngay tư tưởng cổ hủ này trước khi chết đói cả lũ.

Phụ huynh tìm hiểu về sở trường của con mình để định hướng, loại bỏ ngay tư tưởng hơn thua và tha thiết cái bằng Đại Học trước khi đưa con các quý vị vào bãi rác. (những thứ dư thừa sẽ trở thành rác)

Phải làm được điều này ngay thì cơ cấu chuyển dịch đào tạo mới chuyển về phục vụ cốt lõi được. Giờ cả nước đi học nghề là kiểu gì các trường đại học sẽ đóng cửa mở dạy nghề ngay. Đó là thương mại cung cầu thôi.

Đối tượng 2: Phía Đào Tạo

Phía trường phân định rõ lại cung cầu nhân lực, tạm gác lợi nhuận giai đoạn tái cơ cấu. Nâng cao và đầu tư mạnh vào chất lượng dạy nghề và Cao Đẳng. Lượng cầu đại học mà giảm được thì giảm luôn.

Đối tượng 3: Phía bộ giáo dục hoạch định lại và phụ trách truyền thông, tuyên truyền giải thích cho học sinh, phụ huynh loại bỏ suy nghĩ cổ hủ về đo nhau điểm thi và cấp học.

Có đo để lấy động lực cho các cháu thì đo nhau thời phổ thông được rồi. Còn cấp học thứ 4 thì Học Nghề – Cao Đẳng – Đại Học là như nhau. Chẳng thằng nào hơn thằng nào cả, học cái nào là có mục đích và phù hợp con người và lĩnh vực công việc sau này.

Đẩy mạnh truyền thông, chi ngân sách đưa thẳng luận điểm lên truyền hình, báo đài để phá bỏ mọi tư tưởng cổ hủ của phụ huynh, học sinh.

Đối tượng 4: Các doanh nghiệp công khai rõ ràng những kỹ năng các kiến thức thực sự cần của mình để định hướng cho nguồn lao động.

Ví dụ:
Kỹ năng tin học văn phòng: word – excel – PPT – email – in ấn.
Kỹ năng đọc và dịch tiếng anh, kỹ năng đối thoại tiếng anh,…(chỉ nêu cái cần – không làm việc với Tây thì dẹp đi)
Thái độ, tư duy, trách nhiệm,… (cụ thể ra)

Có cụ thể thì các em sinh viên, học sinh mới định hướng mình cần trang bị gì. Còn những thứ không cần dẹp đi cho đỡ phí tuổi xuân của các em.

Không làm lại được hệ tư tưởng và hệ triển khai tổng thể từ 4 bên này thì tôi nghĩ là sẽ còn thất nghiệp dài dài. Nỗ lực của 1 bên là không bao giờ đủ. Không mang con tàu trở lại đường ray thì chúng ta đang cố đi tìm 1 cái đích sai và mọi nỗ lực đều là công cốc.

Những thế hệ đã ra trường rồi thì tôi không cứu được hoặc cứu bằng cách khác, nhưng riêng thế hệ 1998 năm nay đi thi đại học thì mong rằng mọi người kịp tỉnh ngộ.

Đừng tiếp tục vì hư danh mà biến con em bạn trở thành rác thải của xã hội.

13243919_930482183764568_7617454767470304589_o

Ký tên: Nguyễn Minh Ngọc ™

P/s: Nếu bạn thấy đúng thì hãy chia sẻ để cứu thế hệ trẻ của đất nước. (share không cần hỏi)