Từ ngày sự việc đóng cửa website này diễn ra, mình đã đắn đo rất nhiều. Thực sự mình không muốn viết về HaiVL.com nhưng có lẽ vẫn nên viết gì đó.

Trước hết chúng ta nói về mặt ý tưởng và kinh doanh:
HaiVL là một trang đánh trúng tâm lý, tôi và bạn tìm được niềm vui, tìm được sự khoan khoái. Ý tưởng tốt, kinh doanh thành công, đội ngũ sáng lập haivl, họ thực sự là những người tài giỏi, mô hình của họ hoàn toàn có thể phủ rộng đi cả thế giới và rất có thể họ sẽ thành công khủng khiếp.

Nhưng… rất buồn là phải nói nhưng…

Chúng ta cũng cần thực tế một chút, haivl phát triển dựa trên lợi ích cho người dùng nhưng lại tạo hệ quả không tốt.
Tôi dễ dàng bị cuốn vào website đó hàng giờ mỗi ngày, chỉ đơn giản bằng việc click vào 1 bức ảnh hoặc 1 video, các nội dung liên tục cuốn tôi đi và khó mà dứt ra được. Vui thật, thoải mái thật nhưng thú thật là tôi đã tốn rất nhiều thời gian mỗi lần chui vào website đó. Uhm thôi thì mình tốn cũng chẳng sao, bạn tốn cũng chẳng sao. Nhưng với lượng người truy cập 1 triệu người mỗi ngày, thì cái lượng tốn đó thật khủng khiếp.

Chúng ta vào haivl chế ảnh rằng: đất nước ta yếu kém, đất nước ta lạc hậu, nào là kẻ này ngu dốt, kẻ kia hám tiền, kẻ này khốn nạn, kẻ kia bốc phét,… Nhưng bản chất chúng ta lại chẳng làm được cái quái gì cả… thế hệ trẻ là nguồn chủ lực của nước nhà, Việt Nam có phát triển hay không, có thoát lạc hậu hay không đều nhờ ai? Nhờ chính chúng ta chứ ai, tôi và bạn không làm thì ai làm?

Cuộc sống không thể thiếu giải trí, nhưng cái gì cũng nên ở một chừng mực nào đó. Nếu xét vĩ mô thì haivl có thể tạo hậu quả không tốt nhiều hơn là giá trị giải trí nó mang lại.

Facebook cũng vậy thôi, về lý mà nói nó giúp chúng ta vô cùng nhiều tiện ích cuộc sống, tìm lại những người bạn cũ, có thêm bạn mới, thông tin chia sẻ nhanh chóng,… tuy nhiên nó cũng nướng thời gian của chúng ta rất nhiều. Facebook cũng bị chặn ở rất nhiều quốc gia chứ nó cũng không phải là tự do phát triển.

Tôi cũng tiếc trang haivl, vì mỗi lần vào đó tôi lại được xả stress, nhưng nó như thuốc phiện vậy, nó làm ta khoái hiện tại nhưng có thể gây ra những hệ quả không hề tốt cho tương lai.

Bản thân tôi nghĩ rằng, các “lý do” đưa ra để đóng của haivl thì là thủ tục về pháp lý, còn về bản chất thì các nhà lãnh đạo đang lo lắng cho một thế hệ trẻ nước nhà. Nhiều người đem đủ lý do để bôi xấu quyết định này của các cấp lãnh đạo, nhưng tôi nghĩ đây là một quyết định được nghiên cứu rất tỷ mỉ và nhiều công sức, chẳng vì họ đâu, vì chính chúng ta và vì chính đất nước này đó.

Chúng ta đừng ngồi phán xét các lãnh đạo, đừng nhìn vào tiêu cực mà đánh mất niềm tin. Có thể nói, tre sẽ già và măng sẽ mọc, rồi thì trụ cột nước nhà cũng sẽ đến thế hệ chúng ta phải gánh vác. Thay vì nói và chỉ trích, hãy nghĩ cách mà hành động. Thay vì ngồi so sánh ta với Nhật, so sánh ta với Hàn Quốc, thì hãy tự hỏi: cụ thể, chúng ta đã làm được gì chưa?

Bạn luôn tâm niệm, con ông cháu cha nên chúng nó được vào chỗ này chỗ kia. Tự xin hỏi là khi thầy cô hỏi: bạn nào xung phong làm lớp trưởng? Bạn có dơ tay không?
Chẳng lãnh đạo nào không giỏi cả, chẳng có ai giàu hơn mình mà không giỏi cả, chẳng có ai có địa vị hơn mình mà không giỏi cả! Nhiều kiến thức nhưng không phát huy được thì ta cũng chẳng khác mẹ gì 1 thằng ngu không biết chữ. Mà nhiều thằng hay chửi bới chắc đếch gì đã nhiều kiến thức thật.

Không biết có nặng lời không, nhưng muộn còn hơn không, cùng là một thế hệ trẻ với nhau, tôi chẳng có lý gì để khuyên bạn, tôi chỉ xin bạn được cùng hành động. Nếu mỗi ngày chúng ta dành cho haivl 1 tiếng, thay vào đó chúng ta biến nó thành tiền, thành sản phẩm, thành ý tưởng. 1 triệu thanh niên là 1 triệu giờ mỗi ngày, mỗi ngày ta có thêm 125.000 ngày công.

Làm vượt yêu cầu của công ty bạn đi, làm vượt cái đích mà bạn đề ra đi, đừng dừng lại, dành ra 1h để học từ băng đĩa, video, audio, đọc sách của người giỏi đi, bạn sẽ giỏi hơn rất rất nhiều mỗi ngày. Nếu chế ảnh lên haivl thì chúng ta đã nêu ra được vấn đề, còn nếu chúng ta hành động thì đó là giải quyết vấn đề.

Mọi vấn đề không phải trách nhiệm của riêng ai cả, tất cả cùng phải hành động, đừng chờ chờ chờ chờ chờ và chờ ai cả. Nếu bạn cảm thấy bộ máy nhà nước cồng kềnh và nhiêu khê, bạn hãy nghiên cứu và đưa ra phương án cắt giảm như nào? không nhất thiết cần bạn bôi nhọ làm gì, chửi bới làm gì. (gửi luôn các Tiến sỹ nước ngoài về có kỹ năng chê bai tuyệt đỉnh nhé).

Có một điều mà mình muốn nói: quan điểm của một người về thế giới bên ngoài phản ảnh chính xác cái nội tâm của họ. Họ tiêu cực, nên họ nhìn gì cũng tiêu cực, họ thối nát nên họ nhìn cái gì cũng thối nát. Những kẻ hay phỉ báng, chỉ trích và không làm được gì chính là những kẻ bất lực.

Nếu bạn làm bạn của tôi, thì hãy luôn tìm phương án giải quyết cho vấn đề, không làm được thì im đi, bởi vì kẻ không làm được cũng chẳng hơn gì người làm không tốt kia đâu. Tôi cũng chẳng nể trọng gì các ông các bà du học Tiến sỹ, rồi Giáo sư mà mở mồm ra là chê bai đất nước này, vì bản chất ông bà không hề giải quyết được những điều chưa tốt đó. Tôi sẽ vô cùng thán phục nếu ông bà trình ra được một giải pháp tốt hơn.

Nhân tiện chửi thêm ít nữa: đó là các ông bà làm giáo viên, giảng viên vui lòng giảm bớt cái truyền bá tiêu cực về đất nước này đi, các ông bà đang hằng ngày tiếp xúc với những trụ cột của nước nhà. Thay vì ngồi mỉa mai, thì hãy đưa cho sinh viên những ý kiến, phương án để lớp sinh viên có thể hiểu ra và tìm con đường để khắc phục. Đừng biến sinh viên thành những con bò truyền giáo, khiến những sinh viên chưa hề biết bộ máy nhà nước gồm các cấp bậc nào, chưa từng tự làm một thủ tục giấy tờ gì, nhưng mở mồm ra là bộ máy kém cỏi, mở mồm ra là quan lại ngu dốt, mở mồm ra là thằng này thằng kia ăn hối lộ. Miệng truyền miệng, tự làm ra một thế giới quan tiêu cực về chính tổ quốc này.

Đất nước này đi từ chiến tranh đổ nát đến được khang trang như hôm nay đã là một niềm hạnh phúc. Nó chưa hoàn thiện, nó chưa hề tốt, nó còn nhiều cái cần khắc phục, đó là việc mà tôi và bạn phải làm nốt, rừng táo dại còn có sâu đục nói gì đất nước tươi đẹp của chúng ta. Tự nhiên lan man ra chủ đề này, nhưng thực sự muốn những người bạn trẻ, hãy cùng tôi, chung tay lại với nhau, nỗ lực hết mình để đóng góp xây dựng, hãy để con cái chúng ta được tự hào về Việt Nam, hãy để chúng tự hào về chính thế hệ chúng ta.

Mỗi thằng 9x như chúng ta góp 1 viên gạch thì thế hệ 9x đủ tạo ra được một con đường đưa đất nước ta đi lên.